Một vụ kiện mới giữa Starbucks và công đoàn đại diện cho nhân viên của hãng đang thu hút sự chú ý của giới pháp lý tại Hoa Kỳ khi đặt ra câu hỏi về giới hạn giữa quyền sử dụng nhãn hiệu trong hoạt động công đoàn và quyền bảo hộ nhãn hiệu của doanh nghiệp. Vụ việc không chỉ liên quan đến việc sử dụng tên và hình ảnh thương hiệu Starbucks mà còn phản ánh những thách thức pháp lý ngày càng phức tạp khi quyền sở hữu trí tuệ giao thoa với quyền tự do ngôn luận và hoạt động của các tổ chức lao động.

Trong bối cảnh nhiều doanh nghiệp lớn từng không thành công khi sử dụng pháp luật nhãn hiệu để ngăn cản hoạt động của công đoàn, diễn biến mới của vụ kiện Starbucks đang được đánh giá là một phép thử quan trọng đối với cách áp dụng pháp luật nhãn hiệu trong các tranh chấp lao động.

Starbucks khởi kiện công đoàn vì cho rằng gây nhầm lẫn cho người tiêu dùng

Ngày 18/6/2026, Starbucks đã nộp đơn khởi kiện tại tòa án liên bang Hoa Kỳ đối với Starbucks Workers United – công đoàn đại diện cho nhiều nhân viên của hãng.

Theo nội dung đơn kiện, Starbucks cho rằng công đoàn đã sử dụng tên gọi, hình ảnh nhận diện, hoạt động truyền thông và các chiến dịch chính trị theo cách có thể khiến người tiêu dùng hiểu nhầm rằng công đoàn có mối liên hệ chính thức với doanh nghiệp hoặc các quan điểm của công đoàn phản ánh lập trường của Starbucks.

Đây không phải lần đầu tiên hai bên đối đầu trước tòa. Trước đó, Starbucks từng khởi kiện công đoàn vào năm 2023 với những cáo buộc tương tự. Tuy nhiên, vụ việc khi đó chưa có phán quyết cuối cùng do các bên chuyển sang quá trình đàm phán hòa giải. Sau khi quá trình thương lượng chấm dứt, tranh chấp tiếp tục được đưa trở lại hệ thống tư pháp.

Tranh chấp tập trung vào việc sử dụng nhãn hiệu Starbucks

Một trong những vấn đề pháp lý trọng tâm của vụ kiện là việc Starbucks Workers United sử dụng từ “Starbucks” trong tên gọi và các tài liệu nhận diện của mình.

Theo thông lệ pháp lý tại Hoa Kỳ, các công đoàn thường được phép sử dụng tên doanh nghiệp để xác định đối tượng người lao động mà họ đại diện. Chính vì vậy, việc chỉ sử dụng tên “Starbucks” trong tên công đoàn nhiều khả năng sẽ không đủ để cấu thành hành vi xâm phạm nhãn hiệu.

Tuy nhiên, Starbucks cho rằng tranh chấp lần này không chỉ dừng lại ở tên gọi mà còn liên quan đến việc công đoàn sử dụng những yếu tố đồ họa có nhiều điểm tương đồng với hệ thống nhận diện thương hiệu của doanh nghiệp, từ đó làm gia tăng khả năng gây nhầm lẫn đối với công chúng.

Hoạt động kinh doanh hàng lưu niệm trở thành điểm gây tranh cãi

Một nội dung đáng chú ý trong vụ kiện là việc công đoàn sử dụng logo mang phong cách tương tự thương hiệu Starbucks trên các sản phẩm lưu niệm được bán nhằm gây quỹ.

Mặc dù logo của công đoàn có những điểm khác biệt, chẳng hạn thay thế hình nàng tiên cá bằng biểu tượng nắm đấm giơ cao, Starbucks cho rằng việc khai thác hình ảnh gần giống thương hiệu trên các sản phẩm thương mại có thể vượt ra ngoài phạm vi quyền hoạt động công đoàn được pháp luật bảo vệ.

Doanh nghiệp khẳng định họ không phản đối quyền tự do ngôn luận hay các hoạt động hợp pháp của công đoàn, nhưng cho rằng việc thu lợi từ các sản phẩm mang hình ảnh tương tự nhãn hiệu đã đăng ký có thể ảnh hưởng đến quyền và lợi ích hợp pháp của chủ sở hữu nhãn hiệu.

Bài đăng trên mạng xã hội có thể trở thành chứng cứ quan trọng

Theo Starbucks, yếu tố có thể tạo nên bước ngoặt của vụ kiện không chỉ nằm ở logo hay hoạt động bán hàng lưu niệm mà còn xuất phát từ một bài đăng trên mạng xã hội của công đoàn.

Ngày 9/10/2023, hai ngày sau vụ tấn công của Hamas nhằm vào Israel, tài khoản X (trước đây là Twitter) của Starbucks Workers United đã đăng tải thông điệp “Solidarity with Palestine!” (Đoàn kết với Palestine!).

Starbucks cho biết sau bài đăng này, doanh nghiệp đã nhận được lượng lớn cuộc gọi khiếu nại từ khách hàng. Đồng thời, nhiều nhân viên tại các cửa hàng cũng bị quấy rối vì một bộ phận công chúng cho rằng thông điệp trên phản ánh quan điểm chính thức của Starbucks.

Nếu doanh nghiệp chứng minh được rằng đã thực sự xảy ra sự nhầm lẫn của người tiêu dùng, đây có thể trở thành chứng cứ quan trọng để củng cố lập luận rằng việc sử dụng nhãn hiệu của công đoàn đã vượt quá phạm vi được pháp luật cho phép.

Vụ kiện có thể tạo tiền lệ mới về giới hạn của quyền sử dụng nhãn hiệu

Trong những năm gần đây, nhiều doanh nghiệp tại Hoa Kỳ từng khởi kiện các tổ chức công đoàn với cáo buộc xâm phạm nhãn hiệu nhưng không phải lúc nào cũng đạt được kết quả thuận lợi.

Các tòa án trước đây thường khẳng định quyền của công đoàn trong việc sử dụng tên doanh nghiệp nhằm xác định phạm vi đại diện và phục vụ hoạt động tổ chức lao động. Tuy nhiên, vụ kiện giữa Starbucks và Starbucks Workers United được đánh giá có nhiều điểm khác biệt khi doanh nghiệp cho rằng có bằng chứng cụ thể về sự nhầm lẫn của người tiêu dùng, thay vì chỉ dựa trên nguy cơ làm suy giảm giá trị nhãn hiệu.

Kết quả của vụ kiện có thể góp phần làm rõ ranh giới giữa quyền sử dụng nhãn hiệu trong hoạt động công đoàn, quyền tự do ngôn luận và quyền bảo hộ thương hiệu của doanh nghiệp, đồng thời tạo tiền lệ quan trọng cho các tranh chấp tương tự trong tương lai.