Một tranh chấp nhãn hiệu mới tại Hoa Kỳ đang thu hút sự quan tâm của giới sở hữu trí tuệ khi chuỗi nhà hàng Smashburger tiếp tục bảo vệ quyền đối với thương hiệu “Smashburger” trước các đơn đăng ký có dấu hiệu tương tự. Vụ việc không chỉ liên quan đến khả năng gây nhầm lẫn giữa các nhãn hiệu mà còn đặt ra câu hỏi về ranh giới giữa một thương hiệu được bảo hộ và một thuật ngữ mô tả kỹ thuật chế biến đã trở nên phổ biến trên thị trường.

Diễn biến mới cho thấy ngay cả những thương hiệu nổi tiếng cũng phải liên tục thực hiện các biện pháp pháp lý để duy trì khả năng phân biệt và tránh nguy cơ mất quyền do nhãn hiệu trở thành tên gọi chung của sản phẩm.

Smashburger phản đối đơn đăng ký nhãn hiệu “Junk Smash Burger”

Ngày 24/10/2025, Bam Holding đã nộp đơn đăng ký nhãn hiệu logo “Junk Smash Burger” tại Hoa Kỳ để sử dụng cho hoạt động kinh doanh nhà hàng.

Trong logo này, cụm từ “smash burger” được trình bày dưới dạng hai từ tách biệt thay vì viết liền thành “Smashburger”, đồng thời cách thể hiện cũng có một số khác biệt so với thương hiệu nổi tiếng của Smashburger IP Holder LLC.

Tuy nhiên, ngày 12/5/2026, Smashburger IP Holder LLC đã chính thức nộp đơn phản đối việc đăng ký, cho rằng nhãn hiệu mới có thể gây nhầm lẫn cho người tiêu dùng và làm suy giảm khả năng phân biệt của thương hiệu Smashburger đã được bảo hộ.

Khả năng gây nhầm lẫn là trọng tâm của tranh chấp

Theo lập luận của Smashburger, việc một thương hiệu khác sử dụng cụm từ “smash burger” cho dịch vụ nhà hàng và sản phẩm bánh burger có thể khiến người tiêu dùng hiểu nhầm rằng hai doanh nghiệp có mối liên hệ hoặc cùng một nguồn gốc thương mại.

Ngoài nguy cơ gây nhầm lẫn, doanh nghiệp cũng cho rằng việc xuất hiện ngày càng nhiều các dấu hiệu tương tự có thể làm giảm giá trị và khả năng nhận diện của thương hiệu Smashburger trên thị trường.

Đây là cơ sở pháp lý thường được các chủ sở hữu nhãn hiệu viện dẫn khi phản đối những đơn đăng ký có dấu hiệu gần giống với nhãn hiệu của mình.

Thuật ngữ mô tả hay nhãn hiệu được bảo hộ?

Điểm đáng chú ý của vụ việc là “smash burger” vốn được biết đến như một phương pháp chế biến bánh hamburger, trong đó phần thịt được ép dẹt trên mặt bếp nóng để tạo lớp vỏ giòn đặc trưng.

Chính vì mang ý nghĩa mô tả kỹ thuật chế biến, Văn phòng Sở hữu trí tuệ Liên minh châu Âu (EUIPO) trước đây từng từ chối đăng ký nhãn hiệu “Smashburger” với lý do dấu hiệu này chỉ mô tả đặc tính của sản phẩm.

Điều này đặt ra câu hỏi liệu một doanh nghiệp có thể độc quyền sử dụng một thuật ngữ vốn đã được sử dụng rộng rãi trong ngành ẩm thực hay không, đặc biệt khi mức độ phổ biến của thuật ngữ ngày càng gia tăng.

Thời điểm xây dựng thương hiệu tạo nên lợi thế cho Smashburger

Mặc dù phương pháp chế biến smash burger đã xuất hiện từ nhiều thập kỷ trước, thương hiệu Smashburger chỉ chính thức ra mắt vào năm 2007.

Ở thời điểm đó, thuật ngữ “Smashburger” chưa phổ biến như hiện nay và phần lớn người tiêu dùng khi nhìn thấy tên gọi này thường liên tưởng đến chuỗi nhà hàng thay vì một phương pháp nấu ăn.

Chính yếu tố này đã giúp doanh nghiệp xây dựng được khả năng phân biệt của nhãn hiệu và được USPTO cấp nhiều văn bằng bảo hộ. Một số đăng ký của Smashburger thậm chí đã đạt trạng thái “incontestable” theo pháp luật Hoa Kỳ, qua đó được hưởng mức độ bảo vệ cao hơn trước các yêu cầu hủy bỏ hoặc tranh chấp về hiệu lực.

Nguy cơ nhãn hiệu trở thành tên gọi chung vẫn hiện hữu

Dù đang sở hữu nhiều đăng ký nhãn hiệu có giá trị, Smashburger vẫn phải đối mặt với nguy cơ mà nhiều thương hiệu nổi tiếng từng gặp phải: nhãn hiệu dần trở thành tên gọi chung của sản phẩm hoặc dịch vụ.

Trong pháp luật nhãn hiệu, hiện tượng này thường được gọi là “genericide”, tức nhãn hiệu mất khả năng phân biệt vì được công chúng sử dụng như tên gọi thông thường của hàng hóa. Nhiều thương hiệu nổi tiếng trên thế giới từng mất quyền bảo hộ theo cách này khi tên gọi của chúng trở nên phổ biến trong ngôn ngữ hằng ngày.

Chính vì vậy, việc Smashburger liên tục phản đối các đơn đăng ký có dấu hiệu tương tự không chỉ nhằm ngăn chặn nguy cơ gây nhầm lẫn trên thị trường mà còn là một phần trong chiến lược duy trì khả năng phân biệt của thương hiệu. Kết quả của vụ tranh chấp lần này có thể tiếp tục làm rõ cách cơ quan có thẩm quyền cân bằng giữa quyền độc quyền của chủ sở hữu nhãn hiệu và quyền sử dụng các thuật ngữ mang tính mô tả trong hoạt động kinh doanh.